Skip to content

Tổng hợp những bài thơ tình Valentine hay nhất

Tổng hợp những bài thơ tình Valentine hay nhất

Tổng hợp những bài thơ tình Valentine hay nhất

Chiều thứ 7 mưa bay ngoài hiên vắng.

Gió đung đưa cho chiếc lá vàng rơi.

Em đi rồi khung trời như vắng lặng.

Một nửa hồn anh theo gió cuốn bay xa.
* *
*
Anh nhớ ngày đầu ta mới gặp nhau.
Em ngồi đó dáng yêu kiều bé nhỏ.
Nụ cười tươi luôn nở ở trên môi.
Em tươi xinh, mắt hồn nhiên trong sáng.
Nét dịu dàng pha lẫn vẻ ngây thơ.
Lòng e ấp như hoa vừa chớm nở.
Em ngại ngùng khi anh hỏi về em.
Và anh gọi tên em: “đoá Ngọc Lan”.
Tổng hợp những bài thơ tình Valentine hay nhất
Anh nhớ lần đầu anh em.
Ngập ngừng, anh chẳng nói nên lời.
H. em, em làm bạn gái anh nhé.
Em bối rối, cúi đầu như nhận lỗi.
Chẳng nói điều gì, tay vẫn trong tay.
Anh reo vui như chim Sẻ sổ lồng.
Như nắng về cho lúa trĩu vàng bông.
Như xuân về cho cây bừng sức sống.
Anh nhớ những chiều sau giờ tan sở.
Em cùng anh dạo phố, ngắm trời xanh.
Hay những hôm em lại đến mời anh
Đến ngồi ăn, ôi hạnh phúc!
Hay những đêm thứ bảy em cùng anh.
Đến quán vắng, hát tình ca đôi lứa.
Vai kề vai cho sóng tình nổi dậy.
Môi kề môi cho tình yêu thắm mãi…
Anh nhớ có lần em nói với anh:
“Em muốn sống bên đàn con ngoan nhỏ”.
Anh hỏi lại: “em muốn có bao nhiêu?”
Em không nói, xòe hai tay cười mỉm.
Và một hôm em ngồi tựa vai anh.
Lòng nghẹn ngào sao mà nghe đau đớn.
Làm sao em sống nếu thiếu vắng anh.
Khi đường tình biết bao điều cách trở.
Tổng hợp những bài thơ tình Valentine hay nhất
Cũng từ đó tình yêu thêm thắt chặt.
Những vui buồn mình cùng sẻ chia nhau.
Thời gian trôi, hạnh phúc cứ dâng đầy.
Bao ước vọng mình chung tay xây đắp.
Sinh nhật anh, ngoài trười mưa không ngớt.
Em vẫn đến cùng anh chung mơ ước…
Áo em tặng, sao lại vừa đến vậy?
Hay là em cũng chính đó là anh.
Rồi một đêm, mây đen ùn kéo đến.
Sấm vang trời, gió chẳng chịu ngừng cây.
Em đến bên anh với hai bờ tóc rối.
Mắt nhòa lệ, em chẳng biết làm sao?
Mẹ bắt em phải chọn lựa đôi đường,
Bên hiếu, bên tình em phải chọn gì đây?…
* *
*
Bài thơ này anh viết tặng riêng em.
Như để nói tình ta luôn sống mãi.
Dù xa nhau nhưng anh vẫn nhớ,
Vẫn yêu em như thuở ban đầu.




ND233.

Tình Mơ – Nguyễn Chí Thiện (1963)

Anh yêu em,anh chỉ nói thế thôi
Nói thế thôi cũng đã thừa rồi
Vì tình ái đâu cần ngôn ngữ
Tình từ tim, mà ngôn ngữ từ môi
Anh yêu em, em đã hiểu lâu rồi
Em đã hiểu từ ban đầu gặp gỡ
Anh hỏi thăm đường, em trỏ lối, thế thôi!
Em hiểu anh trong dáng dấp bồi hồi
Trong ánh mắt ngập ngừng
Em hiểu anh trong nắng chiều lưu luyến
Em hiểu anh từ tình mới đâm chồi
Từ hạnh phúc còn như bỡ ngỡ
Trong hồn anh quen nếp đau thương…
Có những đêm trăng óng ánh trên đồng
Trăng tắm sáng lên đầu em tóc rối
Trăng lấp ló qua hàng cây gió thổi…
Em là vầng trăng ngọc của đời anh
Anh không em, anh sẽ sống âm thầm
Như những tối trăng vàng lặn bóng
Đi bên em nghe ái tình đập sóng
Trong lòng anh hạnh phúc chan hòa
Ôi phút giây không thể xóa nhòa
Giây phút ấy, tình em chói tỏa
Ở trong anh, và tất cả xung quanh!
Anh ôm em, em ngạt thở vì anh
Nhưng em biết lòng anh quá
Gì ngây ngất bằng hôn lên đôi má
Mịn như hoa và đượm hương da!
Nắm tay em bao đau khổ phai nhòa
Khắp vũ trụ chỉ còn thương mến
Tình của em nhiệm mầu vô bờ bến
Hồn anh hầu tàn úa lại rờn xanh
Đời anh như chim hót trên cành
Tươi mát tựa màu xuân thơm ngát
Giọng ai buồn ngân nga câu hát
Bừng cơn mơ, trăng lạnh đã lên cao…
Gió ngoài song hiu hắt thổi vào
Rơi mấy cánh hoa đào trên chậu sứ…

Xem thêm:  Tuổi tôi – Nguyễn Vĩnh Tiến

Mắt Em – Nguyễn Chí Thiện

Mắt em mềm mại con đò
Anh nhìn chẳng thấy hẹn hò một câu
Mắt em trong mát giòng sâu
Anh nhìn chẳng thấy nhịp cầu bắc qua
Mắt em là một vườn hoa
Vắng anh, thắm nở chóa lòa sắc hương
Vườn hoa ấy, cảnh thiên đường
Anh nhìn chỉ thấy cửa thường đóng nghiêm!
Lá Thư Ngày Trước
Vũ Hoàng Chương
Yêu một khắc để mang sầu trọn kiếp
Tình mười năm còn lại mấy tờ thư
Mộng bâng quơ hò hẹn cũng là hư
Niềm son sắt ngậm ngùi duyên mỏng mảnh
Rượu chẳng ấm mưa hoài chăn chiếu lạnh
Chút hơi tàn leo lét ngọn đèn khuya
Giấc cô miên rùng rợn nẻo hôn mê
Gió âm tưởng bay về quanh nệm gối
Trong mạch máu chút gì nghe vướng rối
Như tơ tình thắc mắc buổi chia xa
Ngón tay run ghì nét chữ phai nhòa
Hỡi năm tháng hãy đưa đường giấc điệp
Yêu mê thế để mang sầu trọng kiếp
Tình mười năm còn lại chút này đây
Lá thư tình xưa nhớ lúc trao tay
Còn e ấp thuở duyên vừa mới bén
Ai dám viết yêu đương và hứa hẹn
Lần đầu tiên ai dám ký “Em Anh”
Nét thon mềm run rẩy gắng đưa nhanh
Lòng tự thú giữa khi tìm trốn nấp
Mươi hàng chữ đơn sơ ồ ngượng ngập
E dè sao mươi hàng chữ đơn sơ
Màu mực tươi xanh ngát ý
Tình hé nụ bừng thơm trong nếp giấy
Ôi thân mến nhắc làm chi thuở ấy
Đêm nay đây hồn xế nẻo thu tàn
Khóc chia lìa ai níu gọi than van
Ta chỉ biết nằm nghe tình hấp hối
Say đã gắng để khuây sầu lẻ gối
Mưa mưa hoài rượu chẳng ấm lòng đau
Gấm the nào từ buổi lạnh lùng nhau
Vàng son có thay màu biếc
Tình đã rời đi riêng mình tưởng tiếc
Thôi rồi đây chiều xuống giấc mơ xưa
Lá lá rơi nằm bệnh mấy tuần mưa
Say chẳng ngắn những đêm dằng dặc nhớ
Trăng nào ngọt với duyên nào thắm nở
Áo xiêm nào rực rỡ ngựa xe ai
Đây mưa bay mờ chậm bước đêm dài
Đêm bất tận đêm liền đêm kế tiếp
Yêu sai lỡ để mang sầu trọn kiếp
Tình mười năm còn lại chút này thôi
Lá thư xưa màu mực úa phai rồi
Duyên hẳn thắm ở phương trời đâu đó

LƯU KHÁNH THƠ
Sóng
Dữ dội và dịu êm
Ồn ào và lặng lẽ
Sóng không hiểu nổi mình
Sóng tìm ra tận bể
Ôi con sóng ngày xưa
Và ngày sau vẫn thế
Nỗi khát vọng tình yêu
Bồi hồi trong ngực trẻ
Trước muôn trùng sóng bể
Em nghĩ về anh, em
Em nghĩ về biển lớn
Từ nơi nào sóng lên?
-Sóng bắt đầu từ gió
Gió bắt đầu từ đâu?
Em cũng không biết nữa
Khi nào ta yêu nhau
Con sóng dưới lòng sâu
Con sóng trên mặt nước
Ôi con sóng nhớ bờ
Ngày đêm không ngủ được
Lòng em nhớ đến anh
Cả trong mơ còn thức
Dẫu xuôi về phương Bắc
Dẫu ngược về phương Nam
Nơi nào em cũng nghĩ
Hướng về anh – một phương
Ở ngoài kia đại dương
Trăm nghìn con sóng đó
Con nào chẳng tới bờ
Dù muôn vời cách trở
Cuộc đời tuy dài thế
Năm tháng vẫn đi qua
Như biển kia dẫu rộng
Mây vẫn bay về xa
Làm sao được tan ra
Thành trăm con sóng nhỏ
Giữa biển lớn tình yêu
Để ngàn năm còn vỗ

Em sẽ kể anh nghe
Chuyện con thuyền và biển
“Từ ngày nào chẳng biết
Thuyền nghe lời biển khơi
Cánh hải âu, sóng biếc
Đưa thuyền đi muôn nơi
Lòng thuyền nhiều khát vọng
Và tình biển bao la
Thuyền đi hoài không mỏi
Biển vẫn xa… còn xa
Những đêm trăng hiền từ
Biển như cô gái nhỏ
Thầm thì gửi tâm tư
Quanh mạn thuyền sóng vỗ
Cũng có khi vô cớ
Biển ào ạt xô thuyền
(Vì tình yêu muôn thuở
Có bao giờ đứng yên?)
Chỉ có thuyền mới hiểu
Biển mênh mông dường nào
Chỉ có biển mới biết
Thuyền đi đâu, về đâu
Những ngày không gặp nhau
Biển bạc đầu thương nhớ
Những ngày không gặp nhau
Lòng thuyền đau – rạn vỡ
Nếu từ giã thuyền rồi
Biển chỉ còn sóng gió”
Nếu phải cách xa anh
Em chỉ còn bão tố

Xem thêm:  Khóc mẹ – Nguyễn Thành Sáng

==========
Sáng nay em gởi gì qua ánh mắt Loi chuc hay nhat Ay dza Bài thơ tình cho ngày Valentine
Mà khiến anh đêm về khó ngủ
Ở gần thôi mà sao vẫn nhớ
Ngắn vô cùng – không đủ để nhìn nhau
Đừng ai hiểu lầm ai đó muốn làm cao
Dù đôi lúc ngó lơ sang chỗ khác
Thì ra, thầy bảo mà đúng thật
Khi biết yêu trước tiên mình tự dối mình
Rồi nếu lỡ bạn bè nhắc đến đúng một cái tên
Tự dưng em quá chừng xấu hổ
Má đỏ bừng và không cười nói nữa
Có ai hỏi:”hắn đấy à?”
Vội đáp: “còn lâu!”
Và anh thì có khác gì đâu
Cũng bối rối rồi vội vàng phủ nhận
Ai lại dám tỏ bày niềm xúc động
Nên bất ngờ phải nói “có” thành “không”
Bài hát anh hát cho cả lớp nghe chung
Sao ánh mắt cứ nghiêng về một phía?
Tự dưng em không dám lên lớp trễ
Chỉ sợ anh chê: con bé ấy lười!
Tự dưng em vui hơn và anh càng thấy yêu đời
Anh đi dạo thường xuyên hơn ngang qua căn nhà em ở
Chỉ cần một cái nhìn…hai đứa sẽ ngủ ngon
Nhưng bạn bè ơi
Đừng tìm hiểu gì hơn
Em sẽ bảo em chỉ ngồi hóng gió
Anh sẽ giải thích, anh đi ngang qua căn nhà đó
Như đi ngang qua bao căn nhà khác trên đường
Khi biết yêu, ai cũng ngỡ mình vẫn bình thường
Dù sự thật có rất nhiều thay đổi
Mà thay đổi trước tiên là bắt đầu nói dối
Nhưng mà sự nói dối trẻ nít, rất dễ thương
Và dĩ nhiên đáng được khoan dung
Hãy tha thứ cho những người
Vì bắt đầu yêu
nên
Bắt đầu nói dối
========




Người xa nắng cũng tiêu điều
Em rời dĩ vãng để yêu một người

Chập chờn trên mi
Lòng buồn mưa cũng rơi.. rơi.. rơi hoài

Cho Em một giấc mơ dài
du` mơ chỉ để đọa đầy nhớ thương

Yêu người hạnh phúc nào hơn
Chỉ còn một chút chưa gần mà thôi

Nữa đêm đã quá nữa đêm
Vì sao giấc ngủ chưa dời về đây

Dùng dằng tay lại cầm tay
Chỉ mong còn lại một vòng tay ôm

Nhờ Anh Em hết lẻ loi
chờ nhau chút nữa mồ côi cả lòng…
=======

Em mang đôi cánh thần tiên
Đưa Anh đến cõi thiên đường xa xưa
Khung trời của giấc mơ hoa
Ngọt ngào hương vị tình yêu đầu đời
Ngây thơ nhắp nụ hôn say
Tình nồng chất ngất lòng đầy tơ vương…
Em về nơi ấy xa rồi
Môi hôn ở lại giọt sầu đong đưa
Ngoài hiên nắng bỗng nhạt nhòa
nhớ đôi mắt biếc trời buồn giăng mây
Em đi bỏ phố buồn hiu
nghiêng vai trút hết tình đầu ngây thơ..
=====

Xem thêm:  Những bài thơ vui hết tiền, cháy túi hài hước nhất

Góc…

Chia nhau – một nửa góc đời
Góc nào em giữ – mặt trời vừa lên
Sáng ra – nắng ngập bờ kênh
Dấu yêu góc nhớ bồng bềnh trôi đi

Góc nào một nửa tình si
một thuở chép ghi, hỡi tình
Ngút ngàn gió bão – trùng trình
Góc đây, góc đó riêng mình – ngày xưa

Gió mang về một cơn mưa
Ướt đầm hai góc mơ vừa…xanh xao
Úa nhàu – giọt nhớ hư hao
Bài thơ cổ tích chìm vào khơi xa

Ước gì tình chẳng phôi phai
Vầng trăng chưa ngủ, vàng pha mấy màu
Góc đời mong chẳng cơ cầu
Êm đềm tay giữ thật lâu cuộc đời

Góc nào, tâm hướng tìm nơi
Niềm vui chất chứa, chỉ hơi..muộn phiền
Chia nhau một khoảng an nhiên
Thì thầm góc nhớ…linh thiêng chúng mình

Sớm nay giọt nắng thình lình
Vào soi góc nhỏ cho mình..nhớ ta…

======

Giấc Mơ Tiếp Nối..

Em tiếp nối giấc mơ
Lúc trời chưa hửng sáng
Khi ngàn sao vẫn rạng
Đục thủng màn trời đêm
Cho đời bỗng đẹp thêm
Dù ngày mai còn – mất
Mình thương nhau rất thật
Tự nhiên như núi đồi
Hoa nở ngát hương rồi
Như nắng chờ mùa tới
Như gió tìm diều xưa
Như trời bỗng đổ mưa
Tưới mát bầu trời hạ
Như là ngọn sóng cả
Êm ái thuyền rời xa
Mình thương…dù vẫn xa
Đứa chân trời- góc bể
Đứa dỗi hờn: thôi kệ
Đi mãi…chừng nào quên?
Cuối ngày vẫn gọi tên
Thì thầm lời dấu ái
Chân tìm ai ngần ngại
Đường nhà mình xa xôi
Vẫn là mơ ước thôi
Mơ khăn hồng, nhẫn cưới
Giấc mơ đẹp vời vợi
Đang về… hổng tỉnh đâu Razz
======
Đóa hồng ngày lễ tình yêu
Mới vừa một nụ – chứa nhiều ước mơ
Bâng khuâng níu lại tình thơ
Mới hay tình đã bất ngờ…ngủ say
Nụ hồng mới hái hôm nay
Nâng niu cánh mỏng trên tay một người
Dịu dàng thay, đóa môị cười
Gửi về bên Nẫu…bằng mười nhớ thương…́
======

Ta gọi tên người trong giấc mơ
Lao xao nhung nhớ với mong chờ
Dáng xưa nay đã xây thành quách
Vững chắc trong lòng … khua gối đêm

Ta nhốt người trong…giấc mơ êm
Hồ thu – mùa lạ chợt xa thêm?
Có nghe tim nhịp rung khe khẽ
Như đang lạc lối… trận mê hồn

Ta dấu người vào tận cô thôn
Mỹ miều cùng ngắm ánh hoàng hôn
Sáo diều vi vút trên đồng vắng
Thơm ngát mùi rơm, với khói chiều

Ta khẽ thầm thì lời dấu yêu
Nhờ mây gửi gió …những chắt chiu
Đường qua nhà cũ vương màu nhớ
Soi gương, tìm lược, tóc thở dài

Lặng thinh buông khẽ chấm
Nhớ bàn tay vuốt …bữa hôm mai
Ngón đan từng ngón – trao thương mến
Như nước vừa dâng – ngọn thủy triều …

Ta hồ ly nhỏ luyện..bùa yêu
Réo rắt đêm vàng một tiếng tiêu
Nửa khuya người bỗng về theo mộng
Dỗ giấc hương nồng -trăng vút bay…

Gió thổi mây về tối hôm nay
Đèn hoa mở hội…tiệc thu say
Bao nhiêu hồi trống lân giòn dã
Rực rỡ lung linh…chốn thị thành

Ta dấu tim vào chốn rừng xanh
Ngăn từng nhịp đập nhớ thương anh
Nâng niu giọt nhớ đang lồng lộng
Nói mãi – mà sao vẫn rất nhiều…