Skip to content

Những bài thơ mùa thu buồn, cô đơn, nhớ người yêu

Những bài thơ mùa thu buồn, cô đơn, nhớ người yêu

Những bài thơ mùa thu buồn, cô đơn, nhớ người yêu

01. TỰ TÌNH MÙA THU

Thơ: Hoàng Hôn Tím

Tình đến vào đêm mưa cuối hạ,

Quán vắng buồn xa lạ dừng chân.

Khẽ khàng nhạc khúc vọng ngân,




Nghe miền ký ức bâng khuâng tìm về.

Người nơi đó cận kề say đắm,

Ánh mắt buồn thăm thẳm trùng khơi.

Nghe lòng thổn thức bồi hồi,

Quen từ tiền kiếp xa xôi thuở nào?!

Tiếng mưa như xoáy vào tâm khảm

Bờ môi nào mặn đắng suy tư?




Ngậm ngùi đếm giọt mưa thu,

Hoang đường một cõi… tự ru tim mình…

Thôi đành khép cuộc tình xưa lại,

Níu kéo gì chỉ mãi sầu vương.

Buông rời góc nhỏ yêu thương,

Mưa rồi sẽ dứt…đoạn trường sẽ qua.

02. THU RƠI

Thơ: Lê Thị Kim Nga

Gió thu về chợt nghe buồn chi lạ

Nhớ bao điều ôi tình quá lênh đênh

Từng bước chân trên đường dốc gập gềnh

Sức mỏng yếu,đất trời rộng

Thu lại về, lại thêm ngàn lá rụng

Chiếc lá nào gió cuốn xoáy trôi xa

Hồn ngơ ngác dõi bóng nắng chiều tà

Đi tìm nhặt cuộc tình trong chiếc lá

Thu bi chừ đâu là thu ngày ấy

Mắt bi chừ không còn ánh trong veo

Lời môi kia cũng chẳng hát lời reo

Thời gian trôi đã dìm trôi tất cả

Chút ngậm ngùi nhìn mùa thu trở lại

Cho ta say một chút lá thu rơi

Một chút nhớ đã có nhau trong đời

Một chút thôi,rồi quên đi mãi mãi…..!

03. MÙA THU CHO EM

Thơ: Lê Đình Vân

Em hay chăng trời đã bước sang thu

Biết có như chiều xa xôi năm cũ

Con chuồn chuồn trốn mình trong giấc ngủ

Lá xà cừ vàng ngập lối đi xưa

Em thấy không trời lại sắp đổ mưa

Nói đi em đừng lặng im như thế

Bầy nhện con vẫn giăng mùng lặng lẽ

Gỡ rối hoài… vẫn rối những đường tơ…

Vẫn còn đây dang dở một câu thơ

Viết tiếp đi em trời sang thu rồi đấy

Chuông nhà thờ đã gọi hoa tưòng vi thức dậy

Ngẩn ngơ nhìn tình đã vội hư hao

Mùa thu này nhớ chuyện cũ thu nao

Xem thêm:  Bài thơ Lần Này Thôi – Nhà thơ Dương Hoàng

Ở ngoài kia trời vẫn lao xao tiếng gió

Cọng rơm vàng nép mình trong nỗi nhớ

Trời sắp thu rồi em có biết không?

Anh tự dối lòng dù quay quắt nhớ mong

Và tự nhủ thôi đừng trông ngóng nữa

Chiếc rụng rơi ngoài khung cửa

Chuyện hôm nào…em còn nhớ hay quên?

04. CHIỀU THU

Thơ: Hoàng Hôn Tím

Phố về chiều nghe u buồn đến lạ,

Bước đơn hành lòng sao quá chông chênh.

Gió thu đùa từng chiếc lá chao nghiêng.

Cho hiu hắt một niềm riêng bỏ ngõ…

Từng thu qua… biết bao lần lá đổ,

Lối đường về đã ngược gió…lạc nhau.

Ký ức này sót lại giấc mơ đau

Và nỗi nhớ cứ cồn cào khắc khoải.

Tình chia xa… dòng đời thêm trống trải

Hoàng hôn buồn còn lại áng thơ xưa.

Định mệnh nào…trao gợi xót xa đưa…?

Số phận nào… khiến chiều mưa lạc lối?!

thương ai đành quên quá vội,

Để chiều vàng khơi gợi chuyện hôm nao.

Vết cắt sâu chưa liền lại ngày nào…

Nay thu đến…lòng vẫn đau tê dại!!

05. THU SẦU

Thơ: Ngọc Liên

Chuyện tình đó bây giờ như nốt lặng

Mộng ban đầu hoang vắng lúc Thu sang

Gió hắt hiu vương rơi chiếc lá vàng

Em cúi nhặt nghe bẽ bàng mơ ước.

Xin gửi lại ân tình hôm sóng bước

Bên Giáo đường ngơ ngẩn dấu chân quen

Những bâng khuâng khi nắng rụng bên thềm

Nay xa vắng cho mềm câu thương nhớ.

Anh có biết khi mộng tình dang dở

Thơ cũng buồn cũng khóc chẳng thành câu

Dấu yêu xưa nay vương nỗi u sầu

Để xa xót cho niềm đau buốt giá.

Chiều xuống muộn bên hàng cây trút lá

Em thẫn thờ gom góp xưa

Nghe mắt cay khi gió sắt se lùa

Thầm tự nhủ rằng quên đi tình hỡi!

06. THU XƯA

Thơ: Thanh Nguyen

Heo may về cho chiếc lá rụng rơi

Bay tan tác giữa bầu trời vàng nắng

Làm thổn thức một tâm hồn tỉnh lặng

Anh nhớ nàng…gửi tặng những vần thơ

Em nơi đâu còn xa vắng hững hờ?

Bao cảm xúc mộng mơ còn đọng mãi

Thêm kí ức của một thời vụng dại

Ánh thu vàng như lụa trải xa hoa

Chiều buông rơi vương vấn ánh dương tà

Bao kỷ niệm…nhạt nhòa trong

Cung huyễn hoặc như quyện vào theo gió

Ru khẽ khàng ửng đỏ một làn môi

Gió Thu ơi lòng ta quá bồi hồi

Xem thêm:  Chén rượu chiều ba mươi – Huỳnh Kim Sơn

Gieo trong tim một thời ta mong nhớ

Chiếc lá rơi như ân tình rạn vỡ

Quyện giọt nồng duyên nợ tiễn người đi.

07. MÙA THU CHO EM

Thơ: Hoàng Hôn Tím

Thu qua chưa cho cây vàng lá úa?!

Rụng rơi đầy theo cơn gió chiều phai.

Trôi nhẹ nhàng như những cánh sao bay,

Gợi miên man bao tháng ngày hạnh phúc.

Dệt hương xưa ru hồn say chất ngất,

Buổi giao mùa đẹp tựa giấc mơ yêu.

Nhớ thương ai cho lá úa rơi nhiều,

Heo may lạnh giữa trời chiều nhạt nắng.

Đã qua rồi một thời yêu say đắm,

Trên dòng đời… hoang vắng bước chân côi

Lẽ loi buồn nhìn chiếc lá thu rơi,

Gợi nhớ đến một khung trời kỷ niệm.

Ký ức xưa vẫn đan xen, hòa quyện…

Gió thu về thầm nhắc chuyện hôm nao.

Nỗi nhớ nhung chôn kín bỗng tuôn trào,

Chiếc lá úa nghiêng chao trong cô quạnh…!!

08. CHIỀU THU

Thơ: Hoàng Hôn Tím

Người ra đi vào một chiều lộng gió

Hắt hiu buồn bao thương nhớ .

Sương thu về nghe thấm mặn bờ môi,

Nhủ không khóc sao mắt rơi nhòa nhạt.

Hắt hiu buồn cho lòng này tan tác

Giấc mơ hồng vỡ nát trái tim đau

Xa người rồi khung trời mộng còn đâu?

Nghe tái tê một bến sầu lặng lẽ.

Thôi nay đành nuốt vào tim dòng lệ

Đã dặn lòng nhưng không dễ nào quên

Đường tình này hai đứa đã vô duyên

Bao khắc khoải những nỗi niềm nhung nhớ…

Người đi rồi khúc tình sầu dang dỡ

Để cho ta đơn lẽ giữa dòng đời

Kể từ nay đành lạc lõng đơn côi.

Chiều thu rơi bên khoảng trời trống vắng!

09. VÀNG THU YÊU THƯƠNG

Thơ: Hoàng Hôn Tím

Đã bao lần thu đến lại thu đi,

Em tự nhủ sao chia ly dài thế?!

Vẫn biết rằng bên nhau là không thể,

Nhưng tình này nào đâu dễ phôi phai…

Gió heo may cho lá úa rụng đầy,

Rơi nghiêng ngã trên vai gầy giá buốt.

Hè phố xưa đôi ta cùng sánh bước,

Nay riêng lòng sầu mắt biếc lệ vương.

Đã xa rồi…còn đâu thuở yêu thương,

Trong hoang vắng nhìn chiều sương khuất lịm.

Đếm nhớ nhung chắt chiu từng kỷ niệm,

Nghe thu về hiu quạnh cả vần thơ.

Người thương ơi, nơi chốn ấy bây giờ…

Mùa thu có vàng mơ từng sợi nhớ?!

Quán vắng xưa bước chân ta ngày đó,

Hoàng hôn buồn trên lối nhỏ hắt hiu.

Xem thêm:  Khám phá những bài thơ 8 chữ về tình bạn thân đặc sắc và giàu tình cảm nhất

Mùa thu về đan kết những thương yêu,

Cho em gởi những điều chưa kịp nói.

Dẫu biết rằng mai ngày không chung lối,

Duyên tình mình kết nối bởi vàng thu…

10. THƠ MÙA THU: EM ĐI RỒI

Thơ: Đức Trung – TĐL

Em đi rồi lòng trống trải

Để lại một trời thương nhớ

Tình chia ly vẫn buồn như muôn thuở

Những canh dài bao trăn trở em ơi!

Mùa thu về ngồi đếm lá vàng rơi

Anh lại nhớ em buổi chiều thu ấy

Em ngước nhìn anh mắt huyền đen láy

Rồi ngập ngừng…anh khoá chặt làn môi

Mùa thu đi mang nỗi nhớ đầy vơi

Bao kỷ niệm trôi về nơi xa vắng

Chiều cuối thu bên ly cafe đắng

Nghe giọt buồn nhớ về em!

Em đi rồi…có còn nhớ hay quên?

11. THƠ NGŨ ĐỘ THANH: THU SẦU

Thơ: Đường Lam

Gửi trọn tơ lòng nỗi nhớ ai

Chiều thu nắng ngã phủ canh dài

Từng đêm thổn thức trăng mờ nhạt

Những buổi bút lợt phai

Đã biết tình xưa rời cảnh hạ

Mà sao lối cũ trải hương lài

Giờ đây bến đợi buồn hiu hắt

Mộng lỡ duyên đành lẻ bóng mai.

12. THU VÀ EM

Thơ: Liên Tâm

Thu chạm ngõ rắc vàng xuống phố

Lá bàng rơi đang cố níu cành

Thu về rớt sợi nắng hanh

Mùa yêu đã đến người đành bỏ ta..

Thu vừa ghé qua nhà hỏi nhỏ

Cô bé à ngồi đó làm chi?

Tuổi xuân con gái có thì

Cười lên chớ để bờ mi hoen sầu.

Thu chẳng biết từ đâu ghé tới

Mà u buồn vời vợi sầu dâng

Đêm nay trăng khuyết nửa vầng

Tình em cũng thế bâng khuâng nhớ người.

Ngày anh đến em cười trong nắng

Tiếng thu về văng vẳng bên tai

Chúng mình chung đoạn đường dài

Anh đi,thu tắt nhạt phai má hồng.

Em cũng muốn đời không sầu khổ

Để thu về xuống phố hoan ca

Chữ duyên ai biết rằng là

Cuối cùng đứt gánh để ta mang hờn.

13. THU VỀ

Thơ: Liên Phạm

Thu đã về gõ cửa trái tim côi…

Mang cho em cả một trời thương nhớ…

Cánh phượng hồng đã khép màu than thở,

Ve chẳng còn nức nở nỗi niềm riêng…

Thu đã về gió thoảng nhẹ bên hiên…

Nắng dịu dàng mơ huyền trên phiến lá…

Mang nỗi nhớ gửi về phương trời lạ,

Em ngọt ngào trong nỗi nhớ riêng mang…

Thu đã về trên lối nhỏ thênh thang,

Một mình em trong chiều thu vời vợi.

Anh đã xa, xa cả tầm tay với…

Để thu buồn thả chiếc lá vàng bay…

Ở nơi xa… Anh yêu ơi có hay,

Thu đã về, hàng cây thay màu áo

Vầng trăng kia cũng trở nên mờ ảo.

Nhưng yêu thương mãi mãi vẫn đong đầy…!