Skip to content

Chùm thơ hay của nhà thơ Chu Long

TRĂNG VÀ BIỂN

 

Trăng là em lúc tròn đầy khi khuyết

Trong trắng ngà ánh thuần khiết tinh khôi




Tuổi mười lăm em rực rỡ rạng ngời

Tròn vành vạnh thả giữa trời tròn bóng.

 

Anh là biển rập dìu từng con sóng

Đập vỗ bờ sức sống triệu triệu năm

Lúc dịu êm hiền như ánh trăng rằm

Khi giận dữ thét gầm lên dữ dội.




 

Biển vẫn thế chẳng bao giờ thay đổi

Lúc hóa già khi nông nổi trẻ con

Vầng trăng em theo con nước khuyết tròn

Nét mềm mại ánh vàng non nguyên thủy.

 

Biển có nước bạn muôn đời tri kỉ

Bạn trăng là thiên lý cánh sao xinh

Biển mừng khi trăng tròn sáng lung linh

Trăng buồn lúc ánh bình minh biển rạng.

Chu Long

 

PHỐ XƯA NỖI NHỚ

 

Tôi chậm bước một mình trong nỗi nhớ

Dưới hàng cây con phố nhỏ trong đêm

Gió còn đây hơi thở gió êm đềm

Tiếng lá rụng màn sương đêm nhẹ thả.

 

Đèn vàng nhạt quán cóc nằm yên ả

Khách vài người quen lạ vẫn thường qua

Gốc rêu trụi lớp rêu già

Nghiêng nghiêng mái xưa phố cổ.

 

Tiếng rao bán bánh mỳ đêm trên phố

Âm bổng trầm-Tiếng nghiêng đổ

Tiếng chổi tre-Tiếng chổi quét lá rơi

Âm từng khúc vọng trời đêm sắp ngủ

 

Chân chậm bước một mình trên phố cũ

Trong màn đêm mờ phủ nhớ tháng ngày

Có hai người rượu không uống mà say

Chân dạo khắp con phố này xưa ấy.

 

xưa con phố xưa còn đấy

Nhưng chẳng còn bước chân ấy ngày xưa

Tiếng lá rơi tiếng gió thả đong đưa

Đâu còn nữa con phố xưa nỗi nhớ!

Thơ Chu Long

Xem thêm:  Yêu Lần Nào Cũng Đau – Bài thơ đặc sắc của thi sĩ Nồng Nàn Phố

 

CHIỀU NGANG QUA PHỐ CŨ

 

Chiều ngang qua phố cũ…xưa

Thoảng mùi hoa sữa hương đưa đêm về

Con đường ngày đó

Bên hàng cây lá xum xuê ngóng chờ

Cái thời non nớt dại khờ

Nhặt cánh lá rụng

hương cúc dịu dàng

Quyện màu ánh ngọc trăng vàng buông rơi.

 

Chiều ngang qua phố cũ…ơi

Ngắm nhìn một thời bên nhau

Hàng cây còn thắm sắc màu

nóng nụ hôn sâu thẹn thùng

Cái nhìn cháy đến tận cùng

Âm dương hư thực quyện chung giao hòa

Cùng trời đất hợp giao thoa

Trộn nhào vị sắc ngọc ngà hoa hương.

 

Chiều ngang qua phố cũ…thương

Tìm hoài đâu thấy con đường rêu phong

Còn đâu cánh nắng tím hồng

Trùm ôm mái cổ ngói cong nâu sần

Tuổi thơ ngày ấy xa dần

đang thả xuống chân trời chiều

Con đường xưa vắng cô liêu

Chiều ngang qua phố cũ…Chiều mênh mông…!